Hình tượng nghệ thuật chưa nên là “bứctranh đời sống” đứng yên mà luôn sống động, lung linh, huyền ảo, vừa giống vừakhông giống cuộc đời thực, vừa vô hình vừa hữu hình, cụ thể đấy mà mơ hồ đấy,như mặt trăng đáy nước, bóng người trong gương, như diện tích vốn ba chiều naythu lại trong khoảng trống hai chiều của hội hoạ, như một mái chèo trên hai thướcchiếu sân khấu mà tưởng đang vẫy vùng trước đại dương… cái ta nhìn thấy trongnghệ thuật vừa là nó lại vừa chẳng hề chính nó. Và để hiểu hơn về hình tượngnghệ thuật em đã mua đề tài: Khái niệm “hìnhtượng nghệ thuật” và các nét đặc trưng của nó.